Nghe câu nói thân mật gần như một lời tỏ tình ấy, tim Kỷ Nhược Hi cứ đập thình thịch liên hồi. Bao nhiêu phiền muộn vốn đang mọc um tùm như cỏ dại trong lòng bỗng chốc tan biến sạch.
Gió đêm chợt trở nên mơn man dìu dịu, cả người cô cũng nhẹ bẫng đi, cứ như vừa nhấp vài chén rượu nhỏ, lâng lâng sắp bay lên đến nơi.
Đúng là ngốc thật, mình nghĩ ngợi nhiều thế làm gì cơ chứ? Mấy chuyện đắn đo trước kia, giờ nghĩ lại thấy nực cười ghê.
Lỡ thi trượt thì sao? Lỡ phải yêu xa thì sao? Thậm chí là không thể hẹn hò với hắn?




